-
Ma giấu20/09/2010
Dù có đi bất cứ nơi đâu trên thế gian này, trái tim tôi sẽ chỉ dành cho Đà Lạt mà thôi.
-
Tình xưa nay đã xa rồi15/09/2010
Khác với những chuyến đi lần trước, trong chuyến công tác lần này, tôi đã không giấu nổi niềm vui và sự hồi hộp. Bởi nơi tôi đến là một nơi rất đặc biệt. Nơi đó tôi có thể gặp lại một người bạn mà gần 20 năm qua, kể từ ngày ra trường tôi chưa hề gặp lại.
-
Hãy là chính mình 14/09/2010
“Lớn lên con sẽ đẹp lắm”, tôi nhớ mọi người thường hay nói với tôi như thế khi tôi còn là một bé gái. Ôi, tôi đã mong đến ngày ấy như thế nào!
-
Cưới không xe hoa13/09/2010
Mà đâu phải do không có tiền hay cưới ở nông thôn, đây là đám cưới ở thành phố song chỉ vì không được sự đồng ý của mẹ chú rể, Bình và Cúc không thể thuê xe đón đưa dâu, chỉ làm vài mâm cơm mời một vài người bạn thân thiết, không có sự tham dự của đôi bên cha mẹ và họ hàng.
-
Căn nhà có hoa cúc quỳ13/09/2010
30 năm về trước, người con trai ấy ngoài 20 tuổi. Sau khi tốt nghiệp trường Sư phạm, anh về vùng biển này dạy học. Nơi đây chỉ có nắng và cát, sóng và gió.
-
Em vẫn chờ ngày cưới09/09/2010
Cầm trên tay tấm thiệp cưới con của một người bạn, chị cười trầm ngâm
-
Trọn vẹn một tình yêu 22/08/2010
- Con không được may mắn để có một tuổi thơ êm đềm như những đứa trẻ khác, cũng không có cuộc sống đủ đầy, một gia đình đầy ắp tiếng cười như những gia đình khác. Vì một điều đơn giản, con là một đứa trẻ mồ côi. Chính tuổi thơ bất hạnh đó đã làm cho con trở nên lầm lũi, ít nói và rất dễ bị tổn thương.
-
Xin em một phút lỡ làng19/08/2010
Đã bao lần Huyền nuôi ý định quay trở về căn nhà ấy. Đó là nơi chứa chan bao nhiêu kỷ niệm của một thời tuổi trẻ của cô. Huyền biết giờ đây cô không còn được sở hữu căn nhà ấy, không còn quyền tự do ra vào căn nhà vốn quen thuộc như thời tuổi trẻ Huyền đã trải qua, nhưng trong cô vẫn còn nguyên vẹn những khoảnh khắc thân thuộc của một thời lầm lỡ.
-
Bí mật của hai người17/08/2010
Huyền thả những bước chậm rãi với đôi bàn chân trần đi trên bãi biển Nha Trang cát trắng xóa. Từng đợt sóng nhỏ, hiền hòa liên tục vỗ vào bờ tạo cho Huyền một cảm giác dễ chịu. Huyền một mình ra biển, đón bình minh.
-
Không hối tiếc ! 16/08/2010
Thứ bảy, không thấy em sang chơi như thường lệ, mẹ hỏi tôi: “Sao 2 tuần nay mẹ không thấy Phương ghé nhà hả con?”. Đã chuẩn bị trước nên tôi thản nhiên cười đáp: “Cô ấy đi công tác mẹ à”.
(GMT+7)


Các bài đã đăng
Trở về đầu trang
