(GMT+7)

Dễ gì tu giữa chợ

Blogging27/01/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

Dạo đó vì hoàn cảnh gia đình có nhiều khó khăn trắc trở, anh Phán đã phải rời bỏ làng quê đồng bằng Bắc bộ ra ngoại thành Hà Nội làm trong một xí nghiệp đồ gỗ. Nghề thợ mộc cùng với thu nhập từ ruộng vườn đảm bảo cho vợ chồng Phán có một cuộc sống tuy không dư dả song cũng không túng thiếu. Vợ chồng Phán đã khát vọng nhanh chóng đổi đời nên họ đã bán hết mọi thứ tài sản có giá trị trong nhà, vay thêm tiền chịu lãi suất cao để cho vợ Phán đi lao động xuất khẩu. Sang nước ngoài chỉ được mấy tháng đầu, vợ Phán viết thư gửi tiền về nhà, sau rồi thưa dần, cuối cùng là thôi hẳn. Nguyên là vợ Phán vốn đa tình, hình thức cũng dễ coi, sang đến nước ngoài, vắng chồng chưa lâu đã chẳng còn giữ được lòng chung thủy cùng chồng, ngoại tình với đám đàn ông cùng đi, cuối cùng mắc nặng tình với một ông Tây, gửi đơn về xin ly hôn với chồng. Mà ở đời, giữ gái ngoan còn tình với chồng, chứ chẳng ai thiết giữ gái hư, nên Phán đã đồng ý ly hôn. Phán quyết định để cháu lại nhờ bà nội nuôi, còn mình thì dấn thân ra thành phố. Anh đã tìm đến một công ty làm đồ mộc xuất khẩu. Nhờ tay nghề cao, anh được trả lương khá, cuộc sống trước mắt cũng bảo đảm và có cơ may khôi phục lại tài sản, trả hết nợ nần. Một lần đến thăm vợ chồng một người cùng làm trong xưởng thợ, Phán đã gặp Nhài, cô gái thuê gian phòng bên cạnh. Nhìn Nhài gương mặt sáng sủa, hình thức dễ coi, lại có nhiều nét hiền hiền vẻ chân quê, Phán sinh lòng mến. Qua câu chuyện của người bạn cùng xưởng, Phán càng thấy ái ngại và xót thương cho hoàn cảnh của Nhài. Là cô gái có nhan sắc ở một làng quê vùng Trung du, Nhài theo mấy đứa bạn gái cùng làng xuống Hà Nội kiếm việc. Đã trải qua đủ việc từ rửa bát thuê, đến tiếp viên trong nhà hàng đặc sản. Rồi Giám đốc một khách sạn thấy cô bắt mắt đã tuyển về làm lễ tân của khách sạn, dĩ nhiên là phải kiêm luôn vai trò bồ nhí của ông chủ. Ông chủ này là người phóng túng với bản thân song lại rất khe khắt với các tình nhân, mà cô lễ tân khách sạn đã hết sự ngoan của gái quê, nhiễm đủ thói hư của gái lẳng thị thành, từng bán thân chiều khách đến thành quen nghề như Nhài tránh sao được sự mồi chài khách đàn ông, hay bắt tình với sự tán tỉnh của họ. Điều đó hoàn toàn trái với sự đòi hỏi khắt khe, ích kỷ của ông chủ. Nên ông ta không những loại Nhài ra khỏi hàng ngũ nhân tình, mà còn bắt cô thôi làm lễ tân vốn dĩ là công việc nhàn nhã và lương cao, xuống làm nhân viên hầu phòng vừa vất vả hơn, lương cũng thấp hơn. Giận tức ông chủ, không chịu sự thua kém nhục nhã so với các cô gái khác cùng làm, Nhài đã bỏ việc, đi theo sự bao nuôi của một ông quan chức thành phố. Nhưng rồi, ông quan chức này phạm nhiều khuyết điểm, chịu án kỷ luật, chuyển đi địa phương khác. Nhài đành theo mấy đứa bạn gái làng chơi, gái bao đã xuống giá do đã già và xấu, đi làm thợ gội đầu trong một tiệm do một cô nguyên là gái mát xa đã hết thời do tàn xuân, đứng ra thuê chỗ và chuyển nghề. Nghề gội đầu lại dưới sự điều khiển của một cô chủ như vậy dĩ nhiên là sẽ thiếu sự đứng đắn, nửa nhà lành nửa gái hư. Nghĩ đến hoàn cảnh khi ấy của Nhài, Phán rất thương, thấy chẳng khác gì quá trình sa ngã hư hỏng thường xảy ra với không ít cô gái từ các làng quê ra thành thị kiếm kế sinh nhai. Mục đích ban đầu của phần đông đều là tốt, song môi trường đô thị thực khó cho sự giữ mình của các cô gái quê còn nhiều sự ngây thơ dại dột. Đến như việc tu hành mà người xưa còn nói chỉ có tu trong chùa, chứ đâu có dễ tu giữa chợ, huống nữa là gái quê giữ mình không hư giữa phố phường nhiều sự cám dỗ. Quen một bà có cửa hàng quần áo trên phố là khách của công ty đồ gỗ, Phán đã xin cho Nhài vào làm nhân viên bán hàng của cửa hàng này. Với công việc nhàn nhã, môi trường làm việc trong sạch cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, mức lương tuy chưa thực sự cao song cũng tạm đủ cho Nhài chi dùng, Phán hy vọng là Nhài sẽ thay đổi được lối sống. Mấy tháng đầu thấy Nhài vui vẻ, chăm chỉ công việc, Phán đã tưởng hy vọng của anh đang thành sự thực. Sẵn tình cảm, ấn tượng ngay từ đầu khi mới gặp Nhài, lại tin rằng Nhài đã hoàn lương, Phán đã chuyển từ sự quý mến thành yêu đương và được Nhài đáp lại. Nhưng rồi, chỉ ít tháng sau Nhài lại lơ là công việc ở cửa hàng, cuối cùng thì bỏ hẳn. Vốn dĩ Nhài đã không còn quen lao động, mà đã quen với việc dễ kiếm tiền mà lại kiếm được nhiều tiền lại nhàn hạ. Thất vọng và quá buồn chán, Phán đã cắt đứt quan hệ yêu đương với Nhài. Song, lòng vẫn còn vấn vương, thương là chính, anh vẫn chấp nhận mọi sự liên hệ hỏi han ý kiến, tâm sự cuộc sống của Nhài. Từ là gái bao, xuân tàn, thân yếu, cô phải chuyển xuống làm gái gọi, rồi gái đứng đường, bị ốm nặng phải vào bệnh viện, ngoài Phán, không một ai thăm nom giúp đỡ. Tận cùng đường sống nơi đô thị khi tuổi gần bốn mươi, lại vô nghề nghiệp, lúc ra viện, Nhài thấy chỉ còn cách đành tạm về quê nương nhờ bố mẹ rồi lại đi hay ở sẽ tính sau. Điều này cô đã tâm sự với Phán và anh cũng thấy như thế là tốt. Cùng về quê với Nhài, Phán thấy bố mẹ cô rất hiền lành đạo đức, một gia đình như thế nếu Nhài ở nhà chắc chắn sẽ không hư như cô đã từng là gái ngoan trước khi rời làng quê ra chốn đô thị. Vùng quê Nhài có nhiều đồi cây gỗ đến độ thu hoạch nhưng vừa khó bán vừa phải bán với giá rẻ. Hai ý nghĩ chợt đến với Phán song lại liên hệ gắn bó với nhau, ấy là nếu cứ để Nhài sống ở làng, cô sẽ ngoan trở lại, nhưng phải tạo dựng cuộc sống tốt cho Nhài ngay ở làng quê này. Phán về lại xí nghiệp gỗ bàn với Giám đốc giúp đỡ và phối hợp để Phán lập xí nghiệp đồ mộc tại vùng Trung du quê Nhài để vừa có việc cho Nhài và người làng làm, lại vừa tạo ra nguồn hàng rẻ chở về bán tại công ty thành phố. Mấy năm nay cơ sở đồ gỗ của Phán đã rất phát triển. Phán làm chủ cơ sở, có vợ là Nhài tay hòm chìa khóa. Họ đã nối lại tình yêu xưa và kết hôn sau khi ổn định công việc ngay tại làng, Nhài đã hiền ngoan trở lại và cùng Phán xây dựng hạnh phúc mới. Theo Báo PNVN