(GMT+7)

Mẹ là người thừa của cuộc đời con?

Thư tâm sự15/08/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

Hôm nay mẹ dậy từ sáng sớm sắp xếp va li để ở lối đi, nơi mà ai cũng có thể nhìn thấy, cốt để muốn rằng, con ngủ dậy nhìn thấy mẹ chuẩn bị đi.

Rồi đúng giờ con ngủ dậy, đi ra phòng khách vướng luôn phải đám hành lý của mẹ, con càu nhàu: "Nhà rộng thế mà bà lại để đồ chình ình ở đây, mới sáng ra đã bực mình rồi" rồi con đi thẳng vào nhà tắm, cũng không hỏi gì thêm.

Đến giờ rồi, mẹ phải lên đường để đi, mẹ đã cố nán lại thêm chút nữa đợi con từ nhà tắm đi ra, thôi thì con không nói gì cũng được, mẹ sẽ nói vậy, mẹ sẽ chào con để đi, nhưng con ở nhà tắm lâu quá, mẹ không đợi được. Mẹ đành âm thầm xách vali đi, chỉ có bà giúp việc lẽo đẽo mang theo giúp mẹ một ít đồ.

Con dâu, các cháu vẫn còn ngủ. Mẹ lặng lẽ, lủi thủi đi, hình như lâu nay, chị giúp việc thân thiết với mẹ hơn cả, mẹ đau lưng chị đấm lưng, mẹ ốm chị chạy đi mua thuốc, mẹ nhức đầu chị ấy xoa dầu, mẹ muốn ăn cơm chị ấy nấu cơm...  Mẹ đã thành cái bóng ở trong nhà con từ bao giờ thế này? Đôi khi mẹ không biết mẹ có phải là mẹ của con nữa hay không?

Thực tình, hôm nay mẹ đợi con, chỉ mong muốn được con nói một điều, một điều mà mẹ đợi cả tuần nay, mẹ đánh tiếng nhiều lần cố để con nói ra cái gì đó mà không được. Mẹ chỉ cần con hỏi: "Mẹ đi bao lâu thì về? Mẹ có cần tiền không?". Cái câu nói này, bình thường chắc mẹ cũng không nghĩ ra đâu vì mẹ đã quen với kiểu sống của con, tức là không để ý đến mẹ, từ bao giờ rồi.

(Ảnh minh họa)

Mẹ cứ tự sống, tự vực dậy khi ốm đau, tự ăn, tự mặc và tâm sự với chị giúp việc hoặc bạn bè khi cần. Nhưng, hôm trước, thấy chị bạn đi tập thể dục rất sung sướng kể chuyện đi du lịch, được con gái con trai chuẩn bị cho nào quần áo, nào thức ăn hợp khẩu vị, nào thuốc thang, dầu gió, rồi lại cho một ít tiền để mẹ thích mua gì thì mua hoặc mua quà cho các cháu vui, khi ấy mẹ mới sực nghĩ lâu nay mẹ chưa bao giờ có được điều đó. Mẹ đâu có thiếu tiền, tiền lương hưu của mẹ còn dư dả nhiều, mẹ còn cho mấy người bạn khó khăn một chút ít mỗi tháng, nhưng, dù chỉ một đồng thì cũng là sự quan tâm. Mà quan trọng nhất giữa mẹ và con là sự quan tâm thôi chứ những thứ khác có ý nghĩa gì đâu?!

Hơn nữa, lần này là mẹ đi du lịch nước ngoài, đến một nơi xa xôi, mẹ thường hay nghĩ mọi chuyện ở mức xấu nhất, rằng thì là máy bay rơi, sang nước người ta, đi tàu bị trật bánh chẳng hạn, biết đâu mẹ xấu số. Ừ, mẹ giờ lẩn thẩn thế đấy lúc nào cũng nghĩ đến những tai họa, những bất hạnh mà chẳng mấy khi nghĩ đến chuyện vui. Có thể nào là do lâu nay mẹ sống trong những âu lo mà không biết nói cùng ai nên mới có những suy nghĩ như thế này?

Thực tình con trai yêu quý của mẹ không phải là đứa hư hỏng hay vô tình, mẹ nuôi con từ nhỏ mẹ biết, nhưng lâu nay sự biến đổi của con làm mẹ thấy bất ngờ và đau lòng quá. Chắc cũng không phải con dâu làm con thay đổi, con dâu cũng là cô gái tốt, nhưng công việc của con dâu cũng nhiều nên không để ý đến mẹ, mẹ cũng không trách gì, còn con có lẽ do công việc, cuộc sống của con hiện tại quá căng thẳng nên con ít để ý đến mọi sự xung quanh con.

Con dâu cũng nhiều khi bực dọc, cáu gắt với con ít quan tâm tới gia đình, như thế, việc không có mẹ hay không có mẹ trong nhà cũng đâu làm con bận tâm!?

Có nhiều khi mẹ ứa nước mắt khi nhớ tới ngày xưa con đi học Đại học, được điểm cao cũng gọi điện cho mẹ để khoe, có cô bạn gái con thích con cũng về thì thầm với mẹ, rồi cứ bảo: "Nếu mẹ thích thì con mới yêu". Mẹ vui lắm dù biết là con nói thế chỉ để cho mẹ vui chứ yêu hay không thì con đã quyết định rồi, con vốn là chàng trai cương quyết mà, mọi việc trong cuộc sống con luôn muốn tự quyết và luôn kiên định con đường mình đã chọn.

Đôi khi, con nịnh mẹ một chút để mẹ vui lòng và xí xóa cho con những lần nói gì con cũng không nghe, quyết tâm đi theo ý kiến của mình. Mẹ thật nhớ những lần con đi xa về, xin mượn mẹ cái đùi để gối đầu, con bảo, đây là cái gối êm ái nhất trên đời của con. Con đâu biết mẹ đã hạnh phúc đến thế nào những khi đó, có lúc con mệt, con gối đầu lên đùi mẹ và ngủ thật bình yên. Người đàn ông bé nhỏ của mẹ cứ thế lớn lên, mỗi ngày một xa rời mẹ bởi công việc, cuộc sống. Mẹ có nghe người này người kia nói, con là người giàu tham vọng và nhiều thủ đoạn để thăng tiến, ban đầu mẹ nghe hơi giật mình vì một bà mẹ chẳng bao giờ muốn người ta nói về con mình với hai chữ "thủ đoạn" cả.

Nhưng rồi mẹ nghĩ giờ con đã là người lớn, con biết con đường đi của mình, vả lại, tính con vốn kiên quyết con đường riêng từ bé mẹ cũng khó can thiệp. Cũng không phải mẹ để mặc con, có lần mẹ nói chuyện nghe thấy người ta nói này, nói kia, con bảo: "Con đã lớn, chuyện công việc của con con tự quyết được, mẹ đừng bao giờ can thiệp vào, con của mẹ không làm gì trái pháp luật là được".

Và từ đó mẹ chỉ biết lặng lẽ theo dõi con, đứng sau con để nhìn. Khi con trở thành người đàn ông thành đạt, các báo viết về con rất nhiều, con nói trên báo rất hay, bài báo nào mẹ cũng cắt và dán lại thành một quyển album, thi thoảng lại lôi ra đọc xem con đang nghĩ gì, muốn gì. Những gì con nói trên báo đều to tát và nhiều lợi ích cho xã hội, nhưng chẳng có gì liên quan đến mẹ. Thôi, mẹ biết là con làm nhiều việc lợi ích cho xã hội mẹ cũng mừng và tự hào vì công sinh thành, dưỡng dục đã được một người đàn ông có ích.

Cũng kể từ khi con là người đàn ông thành đạt thì khoảng cách giữa mẹ và con xa dần, càng ngày con càng không để ý đến mẹ. Khi bố mất, nhà chỉ có mình con là con trai, mẹ phải chuyển đến sống cùng con, nhưng mẹ cũng nhanh chóng trở thành một cô giúp việc thứ hai và con không cần phải quan tâm đến việc sức khỏe cô giúp việc ấy thế nào, tình cảm, suy nghĩ của cô giúp việc ấy ra sao.

Công việc của con thường xuyên ở trên những chuyến bay, suốt ngày đi công tác nước này, nước nọ. Ngày xưa, khi mới bắt đầu đi công tác nước ngoài, con thông báo với mẹ rằng con đi nước này, bao giờ con về, con sẽ mua quà cho mẹ, nhưng khi tần suất chuyến bay nhiều hơn thì con cũng thưa dần việc "báo cáo" như thế, đôi khi mẹ chỉ biết con vừa đi khi vợ con kêu ca hoặc con về và nói chuyện điện thoại với ai đó...

Mẹ sống cùng con trong một căn nhà, nhưng quả tình là con đi nước nào, vùng nào nhiều khi mẹ không hề biết, con đã quên mất việc nói vơi mẹ một câu từ bao giờ không biết nữa. Có những khi mẹ biết con đi, ngày nào mẹ cũng phải đi mua các loại báo, canh giờ xem thời sự chỉ để xem các chuyến bay ra sao, tàu lửa, xe ô tô ở nước con đi có chuyện gì không? Hồi núi lửa ở Iceland, con bị kẹt lại ở Đức, chừng ấy ngày mẹ không ngủ được, ngày nào cũng xem hết sạch chương trình ti vi để xem núi lửa có tin gì mới không rồi mẹ đi chùa cầu khấn cho con mẹ bình an. Vậy mà, chẳng mấy khi con gọi điện về nhà, con gọi di động cho vợ con, mẹ đứng gần gần chỉ chờ xem con có hỏi thăm gì mẹ không mà không thấy con hỏi thăm mẹ điều gì, mẹ ứa nước mắt vì buồn, nhưng cũng lại vui vì biết không không sao.

Rồi có hôm, gọi vợ con di động không được, con gọi bằng máy cố định, mẹ chộp lấy máy để nghe, con không hỏi gì mẹ mà chỉ hỏi: "Vợ con đâu rồi?", con nói qua quýt: "không sao bà ạ, không có gì" rồi cúp máy. Mẹ đã ngồi bất động bên cái máy điện thoại cả tiếng đồng hồ, trong lòng tê tái vì thấy mình đã lá cái mẩu thừa của đời con từ bao giờ rồi? Nhiều khi mẹ ước, giá như con không phải là người đàn ông thành đạt thế này, giá như con chỉ là chàng trai bình thường, có công việc bình thường và luôn gần bên mẹ, có phải cuộc đời mẹ được hạnh phúc trọn vẹn hay không!

Lâu lắm mẹ mới lại đi du lịch nước ngoài, với mẹ thì đi sang xứ người cũng nhiều lo lắng lắm, vì tâm lý mẹ bây giờ sợ đủ thứ, từ máy bay đến các phương tiện giao thông, nhưng có lẽ co quen với việc đi ra ngoài rồi nên con cũng chẳng để ý gì đến chuyến đi của mẹ, cho dù mẹ đã báo trước cả chục ngày rồi. Mẹ chỉ cần con hỏi mẹ một tiếng, nói với mẹ đôi câu về cái nơi mẹ một tiếng, nói với mẹ đôi câu về cái nơi xa xôi mà mẹ sẽ đến ấy, có phải mẹ sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu không.

Lúc này, mẹ viết những dòng này khi ở cái xứ sở xa xôi này, mẹ đã thấm ướt một gói khăn giấy vì những giọt nước mắt cứ rơi, rơi mãi. Mẹ bỗng ước, ước gì mẹ bị tai nạn ở nơi này có khi chỉ có tin mẹ chết đi, con mới luýnh quýnh lên vì mẹ, con mới bỏ hết mọi việc để lo cho mẹ. Có khi, chỉ có như vậy mẹ mới giật con ra khỏi đời riêng của con một chút để dành cho mẹ. Ôi, cái mong ước này sao mà đau đớn đến thế này...