Minh ngồi trầm ngâm bên li café nghi ngút khói với điếu thuốc cháy
dở và miên man nghĩ về cuộc sống vợ chồng của anh. Bao dấu chấm hỏi cứ
quẩn trong đầu mà Minh không sao giải đáp được. Minh không biết nên cảm
thông cho vợ hay nên nghi ngờ vợ bởi những thay đổi của Loan - vợ anh
từ vài năm trở lại đây.
Minh và Loan cưới nhau đã 6 năm. Người ta vẫn thường nói 5 năm đầu
tiên là thời kỳ thử thách khắc nghiệt nhất nên nếu vượt qua được thì
cuộc hôn nhân sẽ trở nên bền vững. Vậy mà cuộc hôn nhân của anh lại
đang ở giai đoạn bấp bênh hơn bao giờ hết.
Anh nhớ những năm đầu tiên mới cưới, vợ chồng anh thật hạnh phúc. Đi
đâu, làm gì, chị luôn muốn được môi ấp má kề với anh. Ngồi đâu chị cũng
muốn được ngồi cạnh anh, tay trong tay như cặp tình nhân mới yêu.
Cưới nhau mấy năm rồi mà mỗi lần anh chở chị đi đâu bằng xe máy, chị
luôn vòng tay ôm chặt eo anh, áp đầu vào lưng anh làm anh thấy xốn
xang, tự hào và hạnh phúc được làm bờ vai che chở cho vợ. Những giây
phút hai vợ chồng nằm bên nhau xem vô tuyến, anh quàng tay ôm vợ vào
lòng, còn chị dụi đầu vào ngực anh thì thầm “giờ ngủ mà không được gối
tay anh là em không ngủ được”. Những lúc đó, anh lại đặt lên môi vợ
những nụ hôn cháy bỏng và dần dần đưa chị vào thế giới của hai người.
“Khi yêu mọi cái quá vẫn là chưa đủ”, đối với anh thật đúng thế.
Không lúc nào anh thôi khao khát chị, còn chị luôn thách thức bản tính
chinh phục của anh bằng những chiếc váy ngủ khêu gợi, bằng những cử chỉ
mời gọi.
Cứ mỗi lần đi ngang qua chị là anh lại muốn được ôm, được chạm vào
cơ thể nóng bỏng của chị. Và kết quả của những lần thỏa nhưng không bao
giờ đủ ấy là một bé trai kháu khỉnh ra đời.
Anh vui mừng bao nhiêu với vai trò làm cha thì nỗi buồn lại le lói
mỗi khi anh ngỏ ý muốn thực hiện thiên chức làm chồng với chị. Chị
không còn nhiệt tình với anh như xưa và nếu có chỉ là hưởng ứng một
cách miễn cưỡng. Rất hiếm khi chị chủ động cho chuyện ấy, chị trở nên
lười nhác chăm chút anh và anh có cảm giác mình đang ôm ấp một khúc gỗ
vậy.
Anh hoang mang và tìm kiếm kinh nghiệm của những người đi trước, rồi
thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng đó chỉ là giai đoạn tạm thời của phụ nữ
sau khi sinh nở. Anh kiên nhẫn chờ đợi giây phút chị trở lại là chính
mình, là người vợ anh luôn khao khát “chiếm đoạt” thuở nào. Nhưng hi
vọng đó của anh ngày một xa vời.
Đã 2 năm, rồi 3, 4 năm trôi qua, chị ngày càng không còn là chị khi
vai trò làm mẹ, làm vợ và làm sếp đã chiếm hết quỹ thời gian của chị.
Chị vẫn chăm chút con, chăm sóc gia đình chu đáo nhưng mỗi khi anh động
đến người chị thì chị gạt đi, lấy lý do mệt và buồn ngủ. Anh thuyết
phục chị bằng những cử chỉ âu yếm, kiên nhẫn thì chị hét lên như nhìn
thấy hủi vậy.
Nhiều lần bị từ chối nên anh cảm thấy thật ngại mỗi khi muốn chị,
hoặc nếu muốn được việc của mình anh cũng phải “xin xỏ” chị gãy lưỡi.
Thậm chí, chị còn tìm cách đẩy con trai vào giữa nằm để được yên thân
hoặc cố tình đi ngủ trước để khỏi bị quấy rầy. Giờ thì họa hoằn lắm vợ
chồng anh mới có được giây phút “gần gũi” nhau nhưng chẳng tày gang bởi
chị luôn thúc giục anh nên “rút binh” sớm.
Mỗi lần ra trận là một mình anh với trận chiến không có đồng minh,
“bắn súng” vào nơi “vườn không nhà trống” nên tự cảm thấy không còn hào
hứng mà rút quân về. Anh có gặng hỏi chị thì chị chỉ nói do mệt mỏi, do
sức ép công việc quá nhiều.
Đã nhiều lúc anh tỏ ra nghi ngờ vợ có quan hệ khác ngoài anh, nhưng
xem ra thái độ của chị hoàn toàn thản nhiên như “cây ngay không sợ chết
đứng”. Thế mà anh đã sống với chị như thế đến tận bây giờ, Minh bật
cười tự hỏi không biết có người chồng nào giống như mình không...