(GMT+7)

Nhìn lại

Làm đẹp22/01/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

Hôn nhân là thời điểm bắt đầu cuộc hành trình chung sống của hai người yêu thương nhau. Trên con đường đó, đôi lúc người trong cuộc có những bước lệch dẫm lên đời nhau, đau đớn. Phản ứng của người bị đau có khi lại thiếu sáng suốt. Đến một ngày, thật bình yên, nhìn lại, không ít người chợt nhận ra “mình thật quá... đáng”. Dùng lửa dập lửa! Cưới nhau được hai năm, chị Hoàng Trinh cảm thấy mình bị lừa. Chồng chị lấy vợ rồi mà vẫn ham vui theo bạn bè. Nhà chồng thuộc loại có tiền, nên chồng chị không chí thú làm ăn. Hai đứa con năm một ra đời, trai gái đủ cả, người mừng là mẹ chồng, chứ chồng chị vẫn “bình thường thôi”. Nuôi con, nhiều khoản chi phát sinh, thu nhập không tăng, nên chị tính toán đến sốt cả ruột. Vì thế, đêm nào chồng chị đi nhậu với bạn bè là đêm đó chị đứng ngồi không yên. Chỉ chờ chồng bước chân về nhà là chị ào ào: “Anh có vợ con rồi, có phải độc thân đâu mà cứ vậy hoài. Tôi đi làm không dám sắm bộ đồ, còn anh thì ăn uống thoải mái, bia bọt đã đời. Anh không còn ham gia đình nữa thì nói một tiếng, tôi ẵm con đi liền”. Chị càng cảnh cáo, đe dọa, anh càng tệ hơn. Ngược với bà vợ lắm lời, chồng chị cứ lặng lẽ, ít lời. Hai năm sau, chị viết đơn ly hôn. Trong mắt chị, anh là kẻ lười biếng, ham chơi, ỷ lại bố mẹ, thiếu tự lập. Anh không hề phản đối, chỉ cố giành nuôi đứa con trai. Không thể “đấu” với bà mẹ chồng, rất mê cháu nội đích tôn, chị ngậm ngùi dẫn đứa con gái ra khỏi nhà. Nhớ con trai, chị chỉ có thể đến trước cổng trường để nhìn con. Bố nó cấm chị đến nhà thăm con. Chưa có việc làm ổn định, chị không thể giành lại quyền nuôi con. Khi không còn nước mắt để khóc, chị bỗng nảy ý định: vào TP.HCM tìm việc, kiếm tiền để đủ điều kiện giành lại con. Chị xin vào một công ty mỹ phẩm, bắt đầu từ việc bán hàng. Lao động có động cơ, có quyết tâm, chị luôn đạt năng suất cao. Mãi đến 10 năm sau, ước mơ của chị mới thành sự thật. Cậu con trai vào đại học, từ Sóc Trăng, lên TP.HCM ở với mẹ. Mẹ con đoàn tụ là thành công lớn nhất của chị. Bà Hương Bình vốn là một tiểu thư con nhà giàu có. Từ khi lấy chồng rồi có con, bà dẹp bỏ mọi thú vui, lao vào làm ăn trong ngành vải. Chồng bà trở thành người chạy hàng cho vợ. Bà giỏi tính toán, biết chớp thời cơ nên ngày càng ăn nên làm ra. Sự có mặt của hai đứa con khiến cho gia đình càng hạnh phúc hơn. Công việc đang tiến triển thì bà bị nhiễm bệnh viêm gan siêu vi, về nhà mẹ ruột dưỡng bệnh. Một lần, bất chợt về nhà mình, bà bắt quả tang chồng đang chung giường với một người phụ nữ... quen, vốn là bạn hàng của bà. Bà lẳng lặng xuống nhà dưới, bày rượu ra uống cho say. Không quen uống rượu, lại uống quá nhiều, bà ngất đi, phải nhập viện cấp cứu. Tỉnh lại, bà bật khóc khi thấy bố mình hấp tấp đưa con gái vào bệnh viện đã quên cả mang dép. Bà không còn muốn nhìn mặt chồng. Ông cũng thấy chẳng xứng đáng làm con rể trong một gia đình đàng hoàng như gia đình bà. Ra viện, bà ly hôn, vội vã như người muốn vứt đi một thứ rác ra khỏi nhà mình. Một mình nuôi dạy con nhỏ, bà càng vất vả hơn. Sức khỏe sa sút, bà vẫn ra chợ bán buôn. Những vất vả càng khiến bà “hận” ông chồng ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân. "Tôi đã sai" Ly hôn được 12 năm, thật bất ngờ, khi chị Hoàng Trinh xác nhận: “Chồng cũ của tôi là người đàn ông rất tốt. Thời đó, tôi bán thuốc lá, ngày nào ảnh cũng lượn xe mấy vòng, ghé mua thuốc lá, nhưng chẳng bao giờ hỏi bật lửa. Hóa ra, anh không biết hút thuốc. Những kỷ niệm dễ thương đó đã nối kết trái tim của chúng tôi. Vậy mà khi chung sống, xảy ra xung đột, tôi lại quên đi những điều đó. Tôi lấy chồng năm 19 tuổi, chưa có nhiều kinh nghiệm sống, chưa biết cách cư xử khéo léo. Hai đứa con ra đời, chi tiêu phát sinh, vợ chồng tôi không còn nói chuyện bình thường mà lúc nào cũng gây gổ, chủ yếu là vì chuyện tiền bạc. Lúc nào tôi cũng gào lên: “Tiền đâu?”. Nhà chồng có đám tiệc, đám giỗ... với tôi là điều khủng khiếp nhất, vì tôi vừa phải nghỉ việc, vừa tốn tiền. Tôi phát điên khi anh ấy đi chơi, ăn nhậu với bạn bè vì ấm ức: “Anh có tiền, sao không dành cho vợ con”. Ôm nhiều nỗi lo, tôi không còn quan tâm đến việc thiết lập quan hệ với gia đình chồng, với bạn bè, đồng nghiệp của chồng. Sau một thời gian dài lao động cật lực, để đạt được vị trí quản lý bộ phận tiếp thị của một công ty mỹ phẩm, được đi nhiều, học nhiều, tôi trưởng thành hơn, hiểu biết hơn về cuộc sống. Nghĩ đến quá khứ, tôi lại nuối tiếc: “Phải chi hồi đó mình có kiến thức, có bản lĩnh như bây giờ. Nhận ra sai lầm, thiếu sót của mình đã giúp tôi có thái độ “bạn bè” hơn với chồng cũ, cùng hợp tác, bàn bạc chuyện cưới hỏi của con cái. Tôi dạy con gái: “Trong quan hệ vợ chồng, khi xảy ra xung đột, nếu dùng “lửa dập lửa”, kết quả tất yếu là... cháy nhà”. Chuyện của bà Hương Bình cũng rất có... hậu. Chồng cũ và vợ con của ông ta cùng sống chung một địa chỉ với chị, theo mô hình “ăn riêng”, tiền điện nước được chị bao cấp. Bà giải thích: “Vợ chồng ảnh khó khăn quá, con còn nhỏ, ở nhà trọ chật chội, nhếch nhác. Nhà tôi có phòng cho thuê nhưng để họ ở miễn phí”. Có phải chị là một người có tấm lòng bao dung bẩm sinh với người đàn ông đã từng phản bội mình? Không hề, chỉ là chị đã biết nhìn lại: “Anh ấy chỉ sa ngã thôi, chứ không phải phản bội. Tội của anh ấy là do yếu đuối, không vượt qua được sự cám dỗ, chứ không phải đã hết tình với vợ con. Tôi thì quá tự ái, tự cao, lại nghĩ mình thừa sức nuôi con, nên vội vàng cắt bỏ mối quan hệ, không cần nghe anh ấy giải thích. Bây giờ, bình tĩnh nhìn lại, tôi nhận ra có không ít giải pháp để giữ lại gia đình. Đến cái tuổi hết nông nổi, chín chắn, có nhiều kỹ năng sống, tôi mới nhận ra anh ấy không phải là người quá xấu xa, để tôi phải kiên quyết loại bỏ ra khỏi cuộc đời mình”. Dù không thể lấy lại những gì đã mất, nhưng khi nhận ra “mình cũng quá đáng”, bà không còn cay đắng khi nhìn mặt chồng cũ nữa. Hơn thế, bà còn biết nghĩ đến việc giúp đỡ cha của mấy đứa con mình: “Người khó khăn, không quen biết, mình còn giúp được mà”. Cả hai người phụ nữ khi quay đầu nhìn lại đã có cùng quan điểm: “Chồng mình sai lầm khi tạo ra tình huống, nhưng mình cũng sai lầm khi giải quyết”. “Đánh” người làm cho mình đau khổ, đồng thời cũng tạo ra thêm đau khổ cho mình. Giờ đưa tay nâng đỡ người chồng cũ “tội lỗi” tuy là một việc khó nhưng mang lại lợi ích cho gia đình, mang lại niềm vui cho bản thân. Ngày xưa, khi “trả thù” với tư duy tiêu cực “đường ai nấy đi”, hai chị cứ tưởng mình mạnh mẽ, nhưng thật ra là yếu đuối. Nay đã đủ mạnh mẽ, các chị mới có sức trả thù “kẻ đã gây đau khổ cho mình” bằng... lòng tốt. Kết quả, dù không quay lại được với nhau, nhưng ai cũng nhẹ lòng, thoải mái như xóa được một đoạn phim buồn trong đời mình. Câu chuyện của hai chị còn là một kinh nghiệm quý dành cho các bà vợ trẻ. Biết biến cơn giận của mình thành sức mạnh của lòng tốt, là một thử thách lớn, đòi hòi nhiều kiên nhẫn, khôn ngoan và cả sáng tạo. Nhưng nếu vượt qua, các bà vợ sẽ đạt được nhiệm vụ xây tổ, bởi các ông chồng rất khó, hoặc không thể phản ứng chống đối trước những đợt tấn công ngọt ngào của các bà. Con người rất khó thừa nhận sai lầm của mình, nhất là khi sai lầm đó do người khác phát hiện ra. Thông thường, mọi người luôn tìm cách chống chế, hoặc phủ nhận. “Tôi đã sai” là ba từ khó mà không phải ai cũng sử dụng được. Chấp nhận mình sai, không có nghĩa mình là người xấu, không xứng đáng hưởng hạnh phúc. Cuộc sống hôn nhân chỉ trọn vẹn khi được vun đắp, dựng xây bởi cả hai vợ chồng, trong sự hiểu biết và có thiện ý hàn gắn mâu thuẫn, thông qua việc tự nhận ra: “Tôi đã sai”. Đó là kinh nghiệm của ông Lê Minh An, thành viên của CLB Xây dựng gia đình hạnh phúc Q.Gò Vấp. Ông chia sẻ: “Lúc mới về chung sống, vợ chồng trẻ thường bất hòa bởi không ai chịu nhận mình sai. Tôi may mắn rút được kinh nghiệm đó sau vài lần thất bại. Mỗi khi vợ chồng mâu thuẫn, tôi kiểm điểm lại mình, và nói với vợ: “Anh đã sai”. Đó cũng là cách tôi tự nói với bản thân, để có ý thức điều chỉnh. Thái độ của tôi, ít nhiều ngăn được cái sai của vợ tôi khi giải quyết mâu thuẫn. Những nỗ lực của chúng tôi đã được đền đáp bằng sự hài lòng, bình an bên nhau”. Theo PNO