Viết cho em
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Em bảo em
vừa chia tay người yêu, mới chiều nay thôi, chị ạ. Đôi mắt đen tròn
ngân ngấn nước. Em ngẩng mặt lên nhìn trời, cười gượng. Không có giọt
nước mắt nào chảy cả.
Chị nhìn em, như thấy mình ngày ấy. Ừ, lời chia tay nhẹ tênh, nhẹ lắm, nhẹ đến mức không nhận ra mình đang hẫng hụt.
Em chia tay mối tình đầu trong một chiều tháng 5 se sắt. Một dòng tin nhắn, nhấn nút send, vậy là xong tất cả hả em? Chị cũng đã chia tay người chị yêu vào một chiều tháng 5 như thế và cũng kết thúc bằng một tin nhắn như thế. Ánh mắt của em hôm nay, của chị ngày xưa, và của những ai như chị em mình, đều xa xăm như thế. Ngày hôm qua yêu thương. Ngày hôm qua hạnh phúc. Để rồi giờ, lặng lẽ chôn vào lòng tất cả những ước vọng. Chị vẫn tự hỏi, nốt thăng và nốt trầm trong tình yêu, sao gần nhau quá đỗi?
Em thở dài. Trời vẫn mưa chị ạ. Ừ, mưa tháng 5, cơn mưa của những nhớ thương dai dẳng. Căn phòng bé tí, ô cửa bé tí vẫn đủ để mưa hắt vào. Trịnh khúc vang lên, man mác, chầm chậm… Em lần giở trang giấy, giấu nỗi buồn sau đôi mắt. Bàn tay chị vẫn đặt trên phím. Màn hình trắng trơn. Lấy gì để viết cho một đêm như đêm nay?

“Không chị ạ, em phải kết thúc thôi. Biết sao được khi chúng em có duyên mà không phận” – Em lên tiếng, giọng buồn. “Duyên là gì? Phận là gì? Nó có hiện hữu không mà em biết là không duyên không phận?” – chị trả lời bằng cái nhìn thản nhiên vào màn đêm đặc quánh ngoài cửa sổ. Lại một tiếng thở dài. Em bó gối, đưa mắt nhìn những mái nhà san sát phía dưới.
Thành phố
này thật chật, chật đến nỗi không có chỗ cho người ta khóc. Nhưng, chị
muốn em khóc biết bao nhiêu. Tiếng thở dài không thay được nước mắt.
Khóc để đi đến tận cùng nỗi nhớ, thấm đến tận cùng nỗi đau. Rồi tất cả
sẽ trở thành ký ức, thành máu thịt, thành một phần cuộc sống của em
ngày sau…

Em khóc. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh xắn.Nước mắt chảy qua kẽ tay.
“Em không sao, không sao đâu chị” – Em lắc nhẹ đầu, lau vội giọt nước mắt còn đọng lại trên má. “Ừ” - Chị gật đầu.
Ngoài kia, tiếng mưa vẫn rơi đều. Mưa xoa dịu cho những trái tim vỡ vụn sau một lời chia tay. Em vùi mình trong giấc ngủ mệt nhòa. Và chị, nằm im nghe ký ức trở mình…
Theo PNO

Các bài mới
Trở về đầu trang

